Hey, I am Metro Classic. A First ever Metro Theme for Blogger that actually gona stun your visitors. So You wana Bet?.

Lộ diện Thông Tin được Cho là của BlackBerry Z30 và Z15

Thứ Hai, ngày 05 tháng 8 năm 2013

Thông tin mới Nhất được đăng tải trên BlackBerry CrackBerry 

Hệ điều hành BlackBerry 10 dường như đang gặp khó trong việc gây dấu ấn, hi vọng rằng với một số mẫu máy sắp ra mắt có thể cứu nguy cho hãng điện thoại Canada. Để cạnh tranh với các sản phẩm từ android và apple
Những hình ảnh vừa được đăng tải trên CrackBerry về 2 thiết bị mới nhất của Dâu đen
BlackBerry Z30 không thực sự là một điện thoại thông minh mới, vì thiết bị này chính là chiếc smartphone có tên mã BlackBerry A10, đã từng xuất hiện trong các tin đồn trước đây. 

Còn BlackBerry Z15 là một smartphone hoàn toàn mới. Đây là thiết bị được tích hợp màn hình cảm ứng và bàn phím QWERTY. Z15 cũng là thiết bị nắp trượt đầu tiên của gia đình BlackBerry 10.


Nô Lệ Tình Yêu

Thứ Tư, ngày 05 tháng 6 năm 2013

Người đàn bà đang tập thể dục trước máy truyền hình.Thân người thon thả rắn chắc.Nàng làm theo lời người huấn luyện thể dục trong truyền hình.Những nhún nhảy,lên xuống,gợi cảm cuồng nhiệt.Bộ đồ thun xanh lá cây bó sát,lộ lẩy những đường cong đẹp của thân người.Nàng thật đẹp,thật khiêu gợi. Từ một giáo viên thành phố Việt Nam, nàng qua Mỹ theo diện bảo lảnh hôn phu, nàng có dáng đài các quí phái, nhưng nhiều khi lạnh lùng khó hiểu như đang ở một cõi riêng nào khác. Sự xa cách hơn khi chồng nàng, người hơn nàng nhiều tuổi, đã mất đi trong một tai nạn nghề nghiệp sau mười năm chung sống. Trong căn nhà lớn, ít ra ngoài giao thiệp. Sau khi không hoàn tất môn kịch nghệ trong một đại dọc, nàng làm công cho một hí viện âm nhạc thành phố, nghề chạy việc cho những giấy tờ lỉnh kỉnh, công việc thì nhàn hạ vô bổ, nhiều khi chán ngắt, nhưng vẫn hơn ngồi nhà. Người đàn bà đang tập thể dục trước máy truyền hình.Thân người thon thả rắn chắc.Nàng làm theo lời người huấn luyện thể dục trong truyền hình.Những nhún nhảy,lên xuống,gợi cảm cuồng nhiệt.Bộ đồ thun xanh lá cây bó sát,lộ lẩy những đường cong đẹp của thân người.Nàng thật đẹp,thật khiêu gợi. Từ một giáo viên thành phố Việt Nam, nàng qua Mỹ theo diện bảo lảnh hôn phu, nàng có dáng đài các quí phái, nhưng nhiều khi lạnh lùng khó hiểu như đang ở một cõi riêng nào khác. Sự xa cách hơn khi chồng nàng, người hơn nàng nhiều tuổi, đã mất đi trong một tai nạn nghề nghiệp sau mười năm chung sống. Trong căn nhà lớn, ít ra ngoài giao thiệp. Sau khi không hoàn tất môn kịch nghệ trong một đại dọc, nàng làm công cho một hí viện âm nhạc thành phố, nghề chạy việc cho những giấy tờ lỉnh kỉnh, công việc thì nhàn hạ vô bổ, nhiều khi chán ngắt, nhưng vẫn hơn ngồi nhà. Người đàn bà đang tập thể dục trước máy truyền hình.Thân người thon thả rắn chắc.Nàng làm theo lời người huấn luyện thể dục trong truyền hình.Những nhún nhảy,lên xuống,gợi cảm cuồng nhiệt.Bộ đồ thun xanh lá cây bó sát,lộ lẩy những đường cong đẹp của thân người.Nàng thật đẹp,thật khiêu gợi. Từ một giáo viên thành phố Việt Nam, nàng qua Mỹ theo diện bảo lảnh hôn phu, nàng có dáng đài các quí phái, nhưng nhiều khi lạnh lùng khó hiểu như đang ở một cõi riêng nào khác. Sự xa cách hơn khi chồng nàng, người hơn nàng nhiều tuổi, đã mất đi trong một tai nạn nghề nghiệp sau mười năm chung sống. Trong căn nhà lớn, ít ra ngoài giao thiệp. Sau khi không hoàn tất môn kịch nghệ trong một đại dọc, nàng làm công cho một hí viện âm nhạc thành phố, nghề chạy việc cho những giấy tờ lỉnh kỉnh, công việc thì nhàn hạ vô bổ, nhiều khi chán ngắt, nhưng vẫn hơn ngồi nhà. Người đàn bà đang tập thể dục trước máy truyền hình.Thân người thon thả rắn chắc.Nàng làm theo lời người huấn luyện thể dục trong truyền hình.Những nhún nhảy,lên xuống,gợi cảm cuồng nhiệt.Bộ đồ thun xanh lá cây bó sát,lộ lẩy những đường cong đẹp của thân người.Nàng thật đẹp,thật khiêu gợi. Từ một giáo viên thành phố Việt Nam, nàng qua Mỹ theo diện bảo lảnh hôn phu, nàng có dáng đài các quí phái, nhưng nhiều khi lạnh lùng khó hiểu như đang ở một cõi riêng nào khác. Sự xa cách hơn khi chồng nàng, người hơn nàng nhiều tuổi, đã mất đi trong một tai nạn nghề nghiệp sau mười năm chung sống. Trong căn nhà lớn, ít ra ngoài giao thiệp. Sau khi không hoàn tất môn kịch nghệ trong một đại dọc, nàng làm công cho một hí viện âm nhạc thành phố, nghề chạy việc cho những giấy tờ lỉnh kỉnh, công việc thì nhàn hạ vô bổ, nhiều khi chán ngắt, nhưng vẫn hơn ngồi nhà.

nữ sinh cấp 3

 Lát 13h con về, bây giờ con đang đi công việc với bạn con rồi"- em trả lời qua điện thoại với bà nội của em.. Hai người trao đổi qua lại, trong khi cukhoaitu chở em đi kiếm cái gì bỏ bụng vì cũng đến giờ cơm rồi. " Nói nữa là con không về luôn đó, ai biểu nội chửi con chi...."- em lại trả lời tiếp. Cukhoaitu gặp em lần này cũng là lần thứ hai, nhưng hôm nay thì em hết bị "đèn đỏ" nên em chịu đi chơi với cukhoaitu. Nhớ lại lần đầu gặp em, cukhoaitu chỉ nói là đi uống cafê chơi nên không nói rõ là đi chơi, em đồng ý và chỉ chổ cukhoaitu đến đón em. Trời bỗng đổ mưa, những cơn mưa bất chợt của mùa thu, cộng thêm ảnh hưởng của áp thấp nhiệt đới nên chúng lạnh thật lạnh. Cái lạnh như xé da xé thịt cukhoaitu nhưng vì lỡ hứa đến đón em rồi nên đành phải đội áo mưa và chạy thật nhanh qua đón em. Có thể vì em nói chuyện cũng dễ thương nên cukhoaitu không muốn em phải bị leo cây và mất uy tín với em. Khi đến nơi cukhoaitu gọi cho em" Ô la, em ah, anh đến rồi nè, em đang ở đâu vậy?"- cukhoaitu hỏi. Thấp thoáng bên kia đường xuất hiện một thiếu nữ có khuôn mặt giống người Hoa, mắt một mí nhưng mũi lại cao, tướng khoảng 1,63m , da cũng trắng trẻo. Nhưng cukhoaitu không thể ngờ rằng em vẫn còn cấp sách đến trường, cái trường này một thời cũng nổi tiếng không kém vì thành tích ăn chơi của những em học sinh khi còn cắp sách đến trường. Em nhận ra cukhoaitu vì trước khi đi cukhoaitu cũng có mô tả sơ qua cho em biết. Em bước thật vội qua đường và bước đến cukhoaitu chào hỏi và em leo lên xe cukhoaitu. Những hạt mưa cứ lất phất, lúc thì chúng đổ thật nhạnh cả về lượng cũng như về chất, cả hai chưa kịp mặc áo vào, nên lãnh đủ những giọt mưa đó. Em leo lên xe, khi đã yên vị thì cukhoaitu chở em đi kiếm chổ uống nước, trên đường đi cả hai nói chuyện với nhau như một cặp tình nhân thật sự. Rồi cũng kiếm được một cái quán nước ưng ý, cả hại vội bước vào và kêu nước uống. Cukhoaitu đề nghị với em " Mình đi kiếm chổ nào nghỉ chút được không em?", " Chắc là hẹn anh hôm khác rồi vì hôm nay em mắc kẹt rồi, chuyện phụ nữ đó mà"- em trả lời với cukhoaitu. Đành phải chịu nếu em ở trong tình trạng này, cukhoaitu và em nói chuyện qua lại với nhau thì cũng gần đến giờ cukhoaitu làm việc lại và em còn phải đến trường. Hai người hẹn nhau là khi em hết " đèn đỏ" thì em sẽ nhắn cho cukhoaitu, thâý cũng vui vì em cũng dễ tính và có phần có tình cảm với cukhoaitu. Tính tiền nước xong thì cukhoaitu lại chở em về chổ hẹn lúc đầu, cả hai lao đi trong mưa. Gió thật lạnh, những giọt nước cố tình len lỏi qua lớp áo mưa thấm vào da thịt của hai người. Chúng có lẽ đã làm cho em lạnh, em đã vòng đôi tay mình qua hông cukhoaitu và ôm ghì lấy, bộ ngực của em thật săn chắc mà cukhoaitu cảm nhận được khi em ấn nó lên lưng của cukhoaitu. Nhưng đó chỉ là chuyện của lần gặp trước, hôm nay là ngày em đã hết " đèn đỏ" nên san1g sớm vào làm việc là cukhoaitu đã nhận được tin nhắn của em là trưa nay, hai anh em mình đi đâu chơi, chút về. Cukhoaitu cảm thấy hồi hợp không phải nhận được tin nhắn của em mà cùng lúc nhận được tin cầu cứu của một em cũng sinh viên . Tranh thủ làm nốt những công việc của ngày đầu tuần và chạy thật vội đến chổ em sinh viên để giúp em đóng tiền trường nhưng thật vô vọng vì đợi hoài mà không thấy. Có lẽ em gấp hay em có người bảo trợ mà ra đi không một lời nhắn lại. Lủi thủi một mình đi về và lấy điện thoại ra gọi lại cho em nữ sinh cấp 3. Hôm nay vẻ mặt em thật buồn vì mới bị gia đình la vì em cứ xin tiền hoài, học thì không lo học. Điện thoại cũng em hết tiền nên em mới xin nhưng nội em không cho và còn rầy la em. Đối với tuổi thiếu nữ thì phải dùng những biện pháp nhẹ nhàng hơn mới có thể mong đạt được những kết quả như ý muốn. Trong một lần tình cờ biết nick nhau, em và cukhoaitu nói rất nhiều, kể từ đó em cứ mong gặp cho bằng được cukhoaitu. Cukhaoitu cũng hiểu tâm lý của em nên cũng đã khuyên em như một người em gái của mình, dối với vấn đề không có liên quan đến tình dục. Còn chuyện kia khi nào em cảm thấy muốn thì cukhoaitu sẽ trở thành bạn của em . Trên đường đi thì cukhoaitu hỏi em có ăn uống gì chưa, em trả lời là em chưa ăn trưa nên cũng thấy đói. Vào quán cơm kêu hai phần, em ăn trông có vẻ đúng là dạng con nhà tiểu thư vì em ăn chỉ có phân nữa, còn phân nữa em bỏ lại. Qua cách nói chuyện thì đúng là em dạng con cưng nên hay làm nũng. Khi đã no cái bụng thì cukhoaitu hỏi em sẵn sàng đi chơi chưa, em đồng ý. Chạy qua dăm ba ngã đường thị đột nhiên sự cố ngoài ý muốn" Cộc cộc cộccccccccccccccccc" mấy tiếng kêu vang lên từ chiếc máy của cukhoaitu và nó dừng hẳn lại. " Xúi quẩy thật, khi không lại dở chứng ngay lúc này"- cukhoaitu thầm nghĩ. Nhưng trong cái rủi có cái may là nó nằm gần ngay ks Ấn Tượng trên SVH. Cukhoaitu đành nói em xuống đi bộ theo và dẫn luôn vào ks. Trong khi làm thủ tục nhận phòng thì em vẫn đứng phía ngoài, có lẽ do mắc cỡ khi có khá nhiều nhân viên ở đây, họ có cái nhìn tỏ vẻ tò mò. Cukhoaitu nhận chìa khóa phòng từ tay em quản lý và không quên kêu em quản lý cho 2 cái bao. Dẫn em lên lầu mà lòng cukhoaitu rộn lên một niềm vui khó tả vì từ trước đến giờ có lẽ em là người nhỏ tuổi nhất trong số những người cukhoaitu biết. Phòng thì ở tít tận lầu 3 nên em đi có vẻ cũng hơi mệt, khi vào phòng cukhoaitu rủ em vào tắm chung nhưng em từ chối vì em đã tắm ở nhà rồi và em chưa bao giờ tắm chung với ai cả. Thấy khó mà thuyết phục em vì em đang lấy bộ đồ mà em đem theo, em lấy ra thử. Cukhoaitu để em lại một mình vào nhà tắm một mình, những tia nước làm cho cảm thấy dễ chịu hơn." Đã nói là chút nữa con về, con đang đi công việc với bạn con rồi"- em lại nói chuyện qua điện thoại khi người nhà của em gọi. Em vẫn cứ nói một hồi thì cũng xong, nên cukhoaitu đến bên em, lột từng cái áo cái quần của em ra. Ôi chu choa ơi! Bộ ngực của em thật xinh xắn, đáng yêu làm sao! Chúng thật to,săn chắc nhưng có lẽ nó chưa phát triển hết so với lứa tuổi của em nên hai núm vú còn be bé. Đúng là bộ ngực của người con gái mới dậy thì. Còn âm đạo thì những sợi lông màu hung hung chưa thể che kín được phần âm vật. Miệng cukhoaitu kê ngay vào núm vú của em mà nút, tay em thì lúc đầu thả lỏng nhưng chỉ một lát thì em đã tìm cái mà em cần tìm. Cukhoaitu vừa hôn ngực vừa lấy tay xoa xoa thật nhẹ lên âm vật em, nó làm cho em nảy mông thật nhiều vì khoái cảm, khuôn mặt của em giờ đây trông thật hoang dại, trông thật đĩ thỏa làm sao. Cái lưỡi cứ mãi lăn tăng trên ngực rồi đến bụng em, miệng em cũng bắt đầu khẽ rên rĩ những tiếng thật vô nghĩa" Ahmmmmmmmmmmmmmm Nhộttttttttttttttttttttttttttttt Sướngggggggggggggggggggggg" "Anh ơi, anh đừng có hôn nữa, em chịu hổng nổi đâu"- em cứ nói mà cukhoaitu cứ làm. Mà cũng dễ hiểu thôi, cái thứ con gái mới lớn mà làm sao chịu siết với cukhoaitu, cộng thêm bộ râu mới vừa cạo hôm thứ bảy nên chúng chỉa ra vô trật tự, khiến cho em phải oằn mình vì nhột sướng. Đầu tóc em giờ đây rối tung vì em cứ lắc qua lắc lại nhằm làm dịu đi cơn thống khoái. Lần đầu tiên em biết đến tình dục là người bạn trai của em nhưng có lẽ tuổi của cả hai chỉ bằng nhau nên chắc chắn rằng bạn em không có đủ kinh nghiệm để đưa em lên thiên đàng một cách trọn vẹn. Ngày hôm nay là cái ngày định mệnh của em gặp cukhoaitu nên em chịu không thấu vì cukhoaitu cứ vờn vờn em mãi mà chưa chịu đút vào. Những tiếng nấc những cái cào những cái cầu khiến cho em vật vã hơn. Âm hộ giờ đây be bét tinh khí của em thoát ra. Cukhaoitu xoay người lại, đưa củ khoai cho em nhưng em mắc cỡ không dám cho củ khaoi vào miệng và em chỉ cầm lấy nó một cách nhẹ nhàng như sợ làm nó mất đi. Hai chân em cứ co duỗi không dừng nên đã làm cho cái tấm drap lúc nảy phẳng phiu bao nhiêu thì giờ đây nó đã nhàu nát dưới chân em. Những cái áo, cái quần và bộ đồ lót của em cũng rơi vương vãi trên nền nhà. Thấy em khó có thể mà chịu nổi thêm nên cukhoaitu chủ động xé cái bao trùm vội lên củ khoai, ấn vào âm vật. Nhưng thật khó khăn khi đút vào vì âm hộ của em khá chật và vì không muốn làm em đau nên chì nhấp từ chút một rồi mới ấn hết vào. Một tiếng thở dài bên tai cukhoaitu khi cukhoaitu ấn hết củ khaoi vào âm vật của em. Từng nhịp từng nhịp thật khẽ khàng khi đút vào lấy ra, miệng cukhoaitu cuối xuống vừa hôn ngực em vừa đẩy vào. Em nằm đó mà hai mắt cứ nhắm nghiền lại và có lẽ em cũng hơi thốn khi cukhoaitu đút củ khoai vào lút cán, khiến cho em phải nhăn mặt lại. Nhưng giây phút đó cũng trôi qua thật nhanh vì những dịch nhờn từ âm đạo em tiết ra cũng khá nhiều nên thúc liên hồi không còn là vấn đề gì nữa. hai tay em choàng qua người cukhoaitu và em siết thật chặt, hai chân em kéo lên cao và quắp lấy phần thân dưới cukhoaitu. Thời gian cứ dần trôi qua và những tiếng thở, tiếng rên cứ liên tục vang lên. Không khí trong phòng chìm đắm trong cõi hư vô, có lẽ lúc này đây, sự hờn giận vu vơ, sự ghen ghét, sự ích kỷ hay sự giả tạo không còn nữa, nó nhường chổ cho sự yêu thương, cho sự thống khoái. Cukhoaitu thì thầm bên tai em" Em có muốn nằm trên người anh ko?". Em không trả lời mà chỉ gật đầu với ý nghĩ là muốn và cukhoaitu kéo em lên, khi kéo lên thì củ khoai vẫn còn cắm trong âm đạo của em. Em ngồi lên người cukhoaitu và sửa chữa lại tư thế cho th1ich hợp. Hai tay em chống ngực cukhoaitu làm điểm tựa, hai chân em xếp bên hông cukhoaitu và em khẽ nâng mọng lên rồi đặt xuống. Cứ như vậy nhưng với một nhịp điệu rất chầm chậm, cukhoaitu nằm dưới nảy mông lên phụ họa với em.Ahmmmmmmmmmmmmmmmmmm Uhmmmmmmmmmmmmmm miệng em cứ rên và mái tóc em cứ bồng bềnh trong không khí, khi em cứ lắc đầu qua lại. Đột nhiên em hảy âm đạo liên tục theo chiều dọc của củ khoai và em rên rĩ lớn hơn bình thường Uhmmmmmmmmmmmmm và em nằm rạp xuống ôm lấy cukhoaitu siết thật chặt. Vài ba phút lắng đọng trôi qua với những tiếng thở hắt ra bên tai cukhoaitu, làm cukhoaitu thầm hiểu là em đã đạt khoái cảm. Đợi cho giây phút đó trôi qua, cukhoaitu lật em ngồi dậy và kêu em chổng mông lên, hai tay em chịu xuống mặt nệm và hai chân em chàng hảng ra. Cukhoaitu nhẹ nhàng cầm củ khoai đút nhẹ vào âm đạo bê bết dịch nhờn của em và ấn thật nhanh vào. Em bỗng oằn người vì có lẽ tư thế này nó sất quá. Hai tay cukhoaitu nắm phần hông của em và kéo vào kéo ra. Tiếng máy lạnh chạy rì rì, tiếng những giọt nước rơi xuống trong phòng tắm như muốn hòa âm cùng những tiếng rên, tiếng thở của hai người để tấu lên khúc yêu thương hoành tráng. Tuổi đời em còn quá trẻ, có lẽ vì những phút bốc đồng hay những giận hờn vu vơ của tuổi mới lớn mà em đã chấp nhận đi chơi với những người biết chia sẻ niềm vui hay nổi buồn cùng em. Em đi chơi có lẽ không phải vì tiền, gia cảnh em cũng khá đấy nhưng nó không thể bù đắp cho em những giá trị tinh thần mỗi khi em thiếu hụt. Cukhoaitu rất hiểu điều đó, nên rất tôn trọng ý kiến của em và thời gian cukhoaitu nói chuyện với em rất nhiều và rất lâu nên có lẽ em thầm mến cukhoaitu. Ngay lúc này đây khi mà cả hai chia sẻ sự yêu thương thì cukhoaitu cũng đã hỏi ý kiến của em là có nên đi chơi với cukhoaitu ko. Em đã đồng ý nhưng với một điệu kiện là chở em về nhà trước giờ hẹn với gia đình em. Những cái nhấp những caí thúc mỗi lú mỗi dồn dập hơn và cukhoaitu cảm thâý dọc theo xương sống có một luồng khoái cảm chạy dài và củ khoai giật lên từng hồi trong âm đạo của em. Uhmmmmmmmmmmm Ahmmmmmmmmmmmmmmm Sướnggggggggggggggggggggggggg Quáaaaaaaaaaaaaa Anhhhhhhhhhhhhh Ơiiiiiiiiiiiiii. Từng cơn co thắt ở âm đạo và từng cái gật lên gật xuống của củ khoai làm cukhoaitu cảm tah61y cuộc đời soa đáng yêu hơn trong lúc này. Cả hai cùng ôm nhau cho đến khi cơn khoái cảm qua đi, chỉ còn lại những tiếng thở rì rì và những tiếng nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực của cả hai người." Em sướng chứ? Anh có làm em đau ko?"- cukhoaitu khẽ hỏi em. Em không nói, em chỉ gật đầu và đôi mắt em ánh lên một niềm hạnh phúc. Choàng tay qua người em, cukhoaitu ôm lấy bộ ngực của em và mân mê. Bộ ngực của người thiếu nữ mới lớn, nó đáng yêu làm sao! Hai núm vú be bé chưa phát triển hết và vủng nâu nâu trên vùng vú cũng nhỏ, chỉ có những sợi lông tơ màu hung hung. Em nắm lấy tay cukhoaitu, khi cukhoaitu se se bầu vú của em, cả hai không nói lời nào, chỉ có nhịp tim của hai người cùng lên tiếng. Khoảng 10 hay 20 phút sau chuông điện thoại em đổ vang và em bắt máy nói chuyện." Con về bây giờ mà"- em khẽ nói. Thấy tình thế không mấy sáng sủa gì và đã hứa sẽ chở em về nên cukhoaitu hỏi em có muốn về chưa, em khẽ gật đầu và nói khi khác em sẽ dành nhiều thời gian hơn cho cukhoaitu. Cukhoaitu đi vào nhà tắm, tắm rửa thật sạch rồi bước ra phòng nằm đó đợi em. Nảy giờ em lấy bộ áo mới ra và em hỏi cukhoaitu bộ áo có đẹp ko, cukhoaitu khen bộ áo đẹp nhưng nó trông có vẻ rườm rà vì có quá nhiều chi tiết. Em vào tắm thật lâu và đi ra với bộ áo mới. Em khẽ cười khi cukhoaitu cứ nhìn em chầm chầm như muốn làm em thêm 1 cái nữa . Thu dọn những vật dụng cá nhân xong cả hai hôn nhau lần cuối. Như đã hứa lúc đầu sẽ cho em tiền để em nạp card điện thoại nên cukhoaitu lẳng lặng nhét vội vào túi em 1 ít tiền để em mua nó. Hai người đi xuống đất và cukhoaitu kêu xe ôm chở em về vì xe cukhoaitu đã bị hư nên không thể chở em về được. Khi đi em còn quay lại vẫy tay chào tạm biệt cukhoaitu lần cuối. Một mình cukhoaitu lủi thủi đắt chiếc xe về mà lòng dâng lên một niềm cảm xúc lạ thường.

Miley Cyrus bị phát tán ảnh vạch áo khoe ngực trần

Thứ Ba, ngày 28 tháng 5 năm 2013

 Miley mới đây đã bị phát tán 1 bức ảnh  phanh áo khoe hàng  trong buổi chụp hình cho tạp chí Maxim.

 




Bức ảnh không được tạp chí Maxim dùng đăng nhưng nó lại bị rò rỉ và xuất hiện đầy trên mạng. Đây không phải là lần đầu tiên Cyrus bị dính scandal ảnh sex.
Năm ngoái bức ảnh sex chụp nữ ca sĩ trẻ không mảnh vải che thân ngồi trong bồn tắm cũng bị tung lên mạng. Theo nữ ca sĩ 20 tuổi, cô chụp bức ảnh này để gửi tặng cho hôn phu Liam Hemsworth.















Làm gái bao cho bác sĩ để được làm mẹ

Thứ Hai, ngày 11 tháng 2 năm 2013


Tôi không dám bước chân đến bệnh viện, bởi tôi biết số tiền chữa trị vô sinh có thể lên hàng trăm triệu. Từ đấy tôi sống không khác gì gái bao của ông bác sĩ nọ. 
Ảnh minh họa
Sinh ra trong gia đình đơn thân chỉ có mình mẹ và bà nuôi dưỡng, tôi đã phần nào đoán trước được số phận không may mắn của mình. Bà là người không chồng mà chửa sinh ra mẹ tôi. Rồi mẹ tôi lại sinh ra tôi mà không bao giờ có thể biết được định nghĩa người bố là gì. Chúng tôi sống nghèo túng, song nhờ hàng xóm cưu mang nên cũng không đến nỗi quá vất vả. Hơn 30 tuổi, tôi chưa từng lập gia đình bởi chứng khó thụ thai. Cuộc đời tôi quả là một chuỗi đau khổ. Tôi thuộc dạng phát triển sớm, năm lớp 7 đã có bắt đầu có kinh và đến năm lớp 8 phải mang cả áo ngực của người lớn. Năm lớp 9, tôi bị rong kinh nặng. Mỗi lần hành kinh thì kéo dài 10 ngày thậm chí còn hơn và lượng máu kinh nguyệt nhiều vô kể khiến tôi phải thay băng vệ sinh liên tục. Và lắm khi đau đớn, tôi gập người cắn răng khóc thầm.
Trong một lần đến tháng, do phải ngồi suốt 3 tiết làm bài thi, tôi không thể ra ngoài để thay băng vệ sinh được nên mọi chuyện từ đó mà vỡ lở. Cơn đau bụng hành hạ tôi khiến tôi hoa mắt và ướt sũng người vì toát mồ hôi. Tay run lẩy bẩy, tôi không cầm nổi cây bút. Tim như thắt lại khi tôi có cảm giác từng dòng máu đang lan ra quần và chảy xuống chân. Tôi sợ bạn bè phát hiện. Tôi sợ mình sẽ phải chết đi để giấu nỗi nhục nhã đó. Từng giọt máu bắt đầu nhỏ xuống nền nhà. Tôi tím mặt nín thở hồi lâu vì lo lắng và ngất đi trong tiếng hét của đứa bạn ngồi cạnh.
Sau đó tôi được đưa vào bệnh viện. Bác sĩ bảo tôi bị rong kinh và giữ lại để điều trị. Song sau khi khám bệnh lại kĩ lưỡng, khi biết tôi bị u nang buồng trứng và thấy gia đình neo đơn nghèo túng, không có tiền chữa trị nên những lần viếng thăm của bác sĩ cũng thưa dần. Với đồng tiền bảo hiểm y tế ít ỏi nên cũng không bác sĩ, y tá nào có thái độ tận tình với tôi. Duy chỉ có một anh chàng y sĩ thực tập là niềm nở ân cần. Nhưng giờ tôi mới nghiệm ra rằng, anh ta cũng chẳng tốt lành gì khi có thiện chí với tôi, chẳng qua là muốn có tôi như một vật thí nghiệm để thực hành những kiến thức sex sách vở. Song, anh ta là một con người vụng về và ngu ngốc thật sự. Anh ta đến thăm bệnh tôi thường xuyên, sau bao lần khám ở ngoài, anh ta đã dùng hai ngón tay chọc vào vùng kín của tôi để khám. Tôi thật sự thấy cay đắng mỗi khi nhớ về hành động ngu xuẩn và vô kiến thức đó, nó đã khiến tôi mãi mãi mất trinh ở lứa tuổi 15. Không những thế, hắn còn bảo tôi quan hệ tình dục sớm nên mới xảy ra hiện tượng này và đề nghị tôi đi mua que thử thai để thử. Tôi đau đớn ê chề khi nghe điều đó và khăn gói bước ra khỏi bệnh viện.
Vài năm sau tôi phải cắt bỏ một buồng trứng và chấp nhận sự thật có khả năng vô sinh cao. Nhưng thật sự lúc đấy, tôi chưa đến tuổi lấy chồng nên không nhận thức được nỗi đau khổ khi không thể sinh con. Chỉ đến những năm tôi dần biết yêu, biết cô đơn, biết mong mỏi một gia đình và những đứa trẻ nhỏ, tôi mới thật sự thấm thía mình bất hạnh đến nhường nào. Những cuộc tình đến với tôi chỉ chóng vánh, chẳng người đàn ông nào yêu tôi thật lòng vì gia cảnh nhà tôi quá khác người.
Vậy là tôi quyết tâm lao vào công việc để kiếm tiền tự chữa trị vô sinh cho bản thân mong có một đứa con nối dõi. Tôi biết mình chưa hẳn đã tuyệt vọng bởi ngày nay có rất nhiều cặp vợ chồng vô sinh được chữa thành công. Tôi khao khát được có con, dù trai hay gái, tôi đều bằng lòng. Số phận run rủi, tôi lại quen một người đàn ông làm bác sĩ. Biết được nguyện vọng cháy bỏng của tôi, ông đề nghị được giúp đỡ tôi với điều kiện ông sẽ là người quan hệ với tôi và tôi phải trả các khoản tiền thuốc thang chữa trị. Trong cơn mù quáng của một người đến bước đường cùng, tôi gật đầu đồng ý.
Tôi thành thật thú nhận do gia cảnh khốn khó, lại ít có kiến thức kinh nghiệm về vấn đề này nên tôi chỉ còn biết tin vào bác sĩ đó như một tấm phao cứu vớt cuộc đời tôi. Tôi không dám bước chân đến bệnh viện, bởi tôi biết số tiền chữa trị có thể lên hàng trăm triệu. Và đó là điều tôi không thể. Thế là từ đấy tôi sống không khác gì gái bao của ông bác sĩ nọ. Tôi chỉ biết im lặng làm theo những gì ông ta bảo. Những bài thuốc và cách thức điều trị của ông ta rất có bài bản nên ban đầu tôi thấy khá an tâm và tràn đầy hi vọng. Do đó, những lúc ông ta có nhu cầu quan hệ, chỉ cần gọi điện, tôi cũng vội vã đến ngay. Không những thế, bao nhiều tiền bạc làm ra tôi cũng gom góp đưa cho ông ấy để lo tiền thuốc thang chữa trị.
Tôi vẫn đang âm thầm làm những chuyện đó đã gần 2 năm nay nhưng chưa thấy có dấu hiệu nào khả quan. Hiện tôi đang rất hoang mang. Liệu ông ta có giống tên lang băm năm xưa đã hại tôi không? Ông có lừa lọc tôi không? Hay tôi nên im lặng thêm một thời gian để chờ điều kì diệu xảy ra?

Gái gọi sinh viên: Đi làm gái mại dâm vì… nghèo

Thay vì tìm việc làm chân chính như nhiều bạn đồng lứa, không ít “gái gọi sinh viên” biện minh do quá nghèo mới phải đi làm… gái mại dâm.Ma lực của vòng xoáy kim tiền

Trong vai khách làng chơi đi tìm và tiếp xúc với các cô gái có “bí danh”: “Gái gọi sinh viên”, chúng tôi được nghe rất nhiều câu chuyện trên trời dưới bể về cái “nghề” làm gái gọi chua chát. 
 

Trong muôn vàn các câu chuyện đó, có không ít “gái gọi sinh viên” biết rất rõ những hành động của mình là sai trái nhưng đã trót “nhúng chàm” thì không thể rút ra được. Đặc biệt, cái nghề làm gái gọi lại không phải lao động nhiều mà vẫn có thể kiếm bạc triệu trong phút chốc đã hút những cô gái trẻ lười biếng vào vòng xoáy tội lỗi.

Theo đúng kịch bản đã được lên từ trước, chúng tôi hẹn gặp một cô gái tên Thanh Thanh được các thành viên trên một web đen “quảng bá” là sinh viên “xịn”. Cô gái này tự nhận mình là sinh viên một trường Đại học khu vực quận Cầu Giấy. 

Thực tế, để hẹn được Thanh Thanh không dễ như chúng tôi mong đợi. Có vẻ như cô nàng khá bận rộn khi liên tục báo bận và thay đổi lịch gặp.

Không khác nhiều so với các cô gái gọi khác, sau khi đã đặt được lịch hẹn, Thanh Thanh hẹn thẳng chúng tôi qua một nhà nghỉ ở đường Nguyễn Khánh Toàn. Chỉ đúng 10 phút, cô gái này đã xuất hiện trước cửa phòng của tôi mặc dù trời mưa khá nặng hạt.

Trước mặt tôi lúc đó là một cô gái khá xinh, gương mặt trang điểm nhẹ, mặc cũng không quá khiêu gợi như các cô gái gọi kẹp ba, kẹp bốn tôi thường thấy ngoài đường.  

Thích hưởng thụ, chơi trác táng ở các bar, sàn và không chịu làm việc đã đưa không ít cô gái trẻ vào vòng xoáy tội lỗi
Sau màn làm quen nhanh gọn, cô gái tỏ ra khá “ngoan” và nói rất nhẹ nhàng. Nếu không gặp nhau ở một nơi như thế mà là một chỗ khác có lẽ tôi sẽ nghĩ đây là một cô sinh viên hiền lành và có phần vụng về trong giao tiếp. 

Lấy lý do bỗng dưng bị đau đầu vì dính nước mưa, tôi cố gắng kéo dài thời gian trò chuyện với cô gái này thay vì làm những “công việc” của một khách làng chơi. Chiêu đau đầu của tôi không ngờ lại có tác dụng vượt xa mong đợi. Đúng như lời “quảng cáo” của các tay chơi trên web đen, cô gái này rất biết cách “chiều khách”. Bằng chứng là thấy tôi kêu đau đầu, Thanh Thanh đã nhanh chóng “xin” được bóp đầu cho tôi trước khi vào “việc chính”.

Dù cũng rất khôn ngoan khi lảng tránh những câu hỏi có thể làm lộ tên trường, tên lớp nhưng cô gái này cũng chia sẻ những “vất vả” khi “hành nghề” và không quên… ôn nghèo, kể khổ.

Sau ít phút hỏi han, có lẽ thấy tôi “hợp gu” nói chuyện nên Thanh Thanh đã tạm thời quên mất mình vào gặp tôi để làm gì. Thanh Thanh tự nhận mình mới chỉ là “lính mới” trong cái “nghề gái gọi tàu nhanh” và là sinh viên một trường nghệ thuật lớn ở Hà Nội. Thanh Thanh nói cái nghề làm gái của cô cũng... “vất vả” lắm. Có những ngày khách gọi liên tục, nhưng cũng có nhiều ngày chẳng ai thèm ngó vì giờ số lượng gái gọi đông như quân… Nguyên có mặt ở khắp Hà Nội. Như để chứng minh rằng mình là sinh viên thật, cô gái này còn tâm sự rằng nhiều khi có mối gọi nhưng bận… đi học nên cũng chẳng “đi làm” được. 

Tiếp tục vừa bóp đầu cho tôi trong ít phút ngắn ngủi, Thanh Thanh kể rằng cũng do nhà nghèo quá không đủ tiền chi trả nên mới phải đi làm… gái gọi như thế này chứ cũng chẳng sung sướng gì. 

Đến đây, tôi giả ngây ngô hỏi một câu khiến cô gái này phải phì cười: “Sao em không kiếm việc khác mà làm mà lại làm cái nghề này?”. Thanh Thanh tự thú nhận rằng, làm cái nghề này kiếm tiền bạc triệu cực nhanh mà lại không tốn kém… đầu tư ai chẳng muốn. Không chỉ thế, do học ở một trường nghệ thuật nên các chi phí cho trang phục rồi đủ thứ hầm bà lằng để bằng bạn bằng bè cũng là một phần lý do đưa cô gái này đến với “nghề gái gọi”. Chưa kể đến chuyện cảm thấy “rảnh” thì đi làm chẳng bó buộc vào ai nhưng phải kín đáo, cẩn trọng chút thôi. Cô gái này xác định sẽ “hành nghề” đến khi ra trường và đi kiếm việc làm ổn định và lấy chồng như một người bình thường…
Lý do của kẻ lười biếng

Sau cuộc gặp với cô gái gọi có tên Thanh Thanh, chúng tôi tiếp tục hẹn gặp một cô gái gọi khác có tên Ngọc Hương. Cô gái này tự nhận mình là sinh viên một trường Đại học lớn ở khu vực quận Thanh Xuân. 

Cũng giống như Thanh Thanh, cô gái gọi “cộp mác” sinh viên có tên Ngọc Hương này cũng có lý do “na ná” để bước vào nghề nhưng có thêm nhiều chi tiết “hoành tráng” hơn.

Không bắt tôi phải đợi lâu, Hương xuất hiện trước cửa phòng nhà nghỉ tôi đặt đúng 5 phút. Bước vào phòng với khuôn mặt khá vui vẻ, Hương nói tôi là “ca” đầu tiên trong ngày hôm đó của cô. 

Lại dùng “chiêu cũ” là đau đầu muốn nhờ Hương bóp đầu cho đỡ đau rồi sẽ “vào cuộc”. Tuy nhiên, không được như cô gái gọi có tên Thanh Thanh trước đó, cô gái này ban đầu có vẻ không mấy thoải mái khi nói chuyện với tôi.

Vì cần tiền để chơi nhiều hơn là do... nghèo, những cô gái trẻ đang là sinh viên đã bán linh hồn cho quỷ dữ
Tuy nhiên, chỉ sau vài phút “làm quen” với thái độ khá lịch sự, tôi giả bộ gương mặt đau khổ vì đang thất tình và muốn được chia sẻ hơn là đi tìm của lạ. Tôi hứa sẽ bo thêm cho Hương chỉ để nói chuyện thêm ít phút nên cô gái này cũng xuôi xuôi ngồi nói chuyện với tôi. Sau một hồi lân la hỏi chuyện, Hương kể rằng, thực ra cô nàng là một cựu sinh viên học mãi không ra nổi trường nên nghỉ học lâu rồi. Ngày trước khi còn đi học cũng do chơi quá nhiều, chểnh mảng việc học nên đã phải thi lại, nợ môn chồng chất, nghỉ học nhiều dẫn đến bị đuổi học.

Ngọc Hương kể mỗi tháng bố chỉ cho khoảng 1 triệu đồng bao gồm cả tiền phòng, tiền học… thì làm sao đủ được. Lúc đó là năm 2006 là năm học thứ 2 của cô gái này. Chưa kể mức sống ở Hà Nội quá đắt đỏ, cái gì cũng đắt trong khi tiền chỉ có vậy, có những lúc hết tiền sớm dù mới qua có nửa tháng. Cơn “bĩ cực” đó là một trong những nguyên nhân lớn đã xô Hương đến con đường kiếm tiền bằng cách đi khách tàu nhanh như thế này. 

Cuộc trò chuyện giữa tôi và Hương có vẻ như tiến xa hơn mong đợi và một câu nói của cô gái này khiến tôi rất bất ngờ: “Giờ gái gọi sinh viên cũng “nát” chẳng kém gái gọi chuyên nghiệp đâu anh ạ”.

Có lẽ đã chạm vào đúng “dây” nên Ngọc Hương tiếp tục nói mà tôi chẳng cần phải hỏi nhiều. Không nhẹ nhàng như cô gái gọi “cộp mác” sinh viên có tên Thanh Thanh tôi gặp trước đó, Hương nói có “chất giang hồ” nhiều hơn. Cô gái này nói thẳng ngoài việc học thiếu tiền là một đằng nhưng đằng khác là cô gái này có sở thích đi bar, đi sàn, mua sắm bằng bạn bằng bè.

Ngọc Hương đã từng đi làm thêm như bao bạn bè khác nhưng lương chẳng được bao nhiêu vì chỉ làm được công việc part time. Sau một vài lần được những người bạn hay đi bar rủ rê, Hương đã thành “gái gọi” lúc nào không biết. Vào những nơi chơi đó, cô gái này đã quen và cặp kè được với một số tay chơi và được những tay chơi này bao bọc bằng tiền bạc. Bù lại, Hương chính là “món hàng” trung chuyển giữa các gã dân chơi. Cuộc sống cứ thế nối tiếp. Sau đó, dần dà những tay chơi này cũng đã chán ngấy Ngọc Hương và cuối cùng, khi đã chán, họ “đá” cô không thương tiếc để đi tìm “hàng” mới ch dắt. 

Không còn nguồn tài chính “bơm” cho liên tục từ những gã đàn ông đó, Hương đành phải đi khách như đang ở cạnh tôi vì chẳng làm được việc gì. Về nhà thì càng không dám về nên cô gái này đanh sống vất vưởng ngoài Hà Nội mà chẳng biết đến ngày mai.

Hư hỏng từ sau những cuộc chơi đó, qua lời kể của Hương có thể thấy cô dù còn rất trẻ đã tự đưa mình vào một thế giới của những kẻ lười biếng, không muốn làm nhưng vẫn muốn hưởng thụ. 

Bản thân chính cô gái gọi gắn mác sinh viên này cũng thừa nhận rằng mình ngại… đi làm các công việc lao động chân tay và giờ đã thành quen nên chuyện đi khách như cơm bữa để kiếm tiền chẳng có gì lạ. Chưa kể đến chuyện cái mác sinh viên đã giúp Ngọc Hương không ít vì đã là sinh viên thì sẽ có “giá” hơn so với những loại “hàng” khác.

Cô gái này kể thêm rằng, trong hội những cô gái gọi hành nghề như cô hầu hết đều do “nghèo quá” mà chi phí lại đắt đỏ như hiện nay nên mới “nhắm mắt đưa chân” thôi.


Tuy nhiên, Hương một lần nữa lại nói rằng, đã từng là sinh viên và hiện giờ đang đi theo cái nghề “mạt hạng” nhất nhưng không ít các cô gái là sinh viên trẻ đẹp hiện nay dù có điều kiện đầy đủ vẫn làm gái gọi nhưng kín hơn nhiều. Những cô gái kiểu đó thường chỉ dành cho các vị khách lắm tiền. Lý do của các cô gái gọi kiểu đó đơn giản chỉ vì thích được chơi hoặc cặp cạ với các đại gia để thể hiện với bạn bè. 

Nghe những gì mà cô gái có cái nickname khá đẹp này nói và những cô gái gọi tự nhận mình là sinh viên tôi đã được gặp, tôi tự hỏi: Tại sao những cô gái đi hành nghề gái gọi dù là sinh viên thật hay giả đều biện minh cho mình một lý do rất quen thuộc là do chữ “Nghèo”. Rồi tương lai của những cô gái trẻ này sẽ đi về đâu? 

Còn nữa...


Nhà có 5 mẹ con cùng bơm ngực 'khủng'


Với mong muốn có được núi đôi "khủng", 5 mẹ con một gia đình ở Anh đã tiến hành tất cả 13 lần phẫu thuật với tổng chi phí 50.000 bảng.

Bà Chantal (áo đen) cạnh 4 cô con gái. Ảnh: The Sun

Để có được những bộ ngực "khủng", bà Chantal, 53 tuổi cùng 4 cô con gái lớn đã bơm gần 3 lít silicone vào ngực. Hiện 5 mẹ con nhà bà Chantal đã chi tới 50.000 bảng Anh (hơn 1,6 tỷ đồng) vào việc phẫu thuật ngực và được gọi đùa là Nhà Kardashian của vùng East Midlands (theo tên của chị em nhà Kardashian nổi tiếng bởi vòng 3 nảy nở).
Bà Chantal, hiện là một nhà ngoại cảm và sống tại Kirkby, Nottingham, cho biết lần đầu tiên đi "tút tát" lại vòng một là năm 1996, bởi nhiều lần sinh nở đã khiến bộ ngực của bà trở nên sồ sề. "Việc đó giúp tôi cảm thấy thoải mái và tự tin hơn. Tôi rất thích ngắm thân hình của những người nổi tiếng. Vòng một đồ sộ khiến tôi trông hấp dẫn hơn và cũng thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi", Chantal vui vẻ tâm sự.
Người phụ nữ duy nhất trong nhà hiện sở hữu vòng một tự nhiên là cô con gái út Britney Marshall, 14 tuổi, vẫn là học sinh trung học. Tuy nhiên bà Chantal hy vọng đến năm 18 tuổi, Britney sẽ đồng ý tiến hành phẫu thuật để có được "đôi gò bồng đảo" đồ sộ hơn.
"Britney rất ngưỡng mộ các chị gái của mình, vì thế chúng tôi đã bắt đầu bàn về việc đi phẫu thuật thẩm mỹ. Hiện tại con bé chưa có ý định đó, nhưng tôi rất mong nó sẽ tiếp bước các chị mình. Tôi lấy làm thích thú khi nghĩ tới việc cả 6 mẹ con đều hấp dẫn như nhau", The Sun dẫn lời bà Chantal, người từng trải qua 4 lần nâng ngực, nói.
Người mẹ cho biết cô con gái út của bà là một học sinh thông minh và tiếp thu nhanh ở trường. Dù mới 14 tuổi nhưng Britney cũng đã đi nhuộm tóc, thường xuyên trang điểm và đi tắm nắng. "Đó chỉ là vấn đề thời gian mà thôi", bà Chantal chia sẻ về việc sớm muộn gì con gái bà cũng sẽ đi phẫu thuật.
5 mẹ con hy vọng cô con gái út Britney, 14 tuổi, cũng sẽ sớm tiếp bước mẹ và chị gái. Ảnh: The Sun
Chính Britney cũng thừa nhận đang cân nhắc gợi ý nâng ngực của mẹ và các chị. "Tôi đã nói chuyện với mọi người về vấn đề này và họ thực sự thích thú những bộ ngực khủng cũng như sự quyến rũ mà chúng mang lại. Có thể tôi sẽ nghe theo lời họ và bắt đầu tiết kiệm tiền trong vài năm tới. Nhưng hiện tại thì tôi muốn tập trung vào việc học ở trường".
Ngoài 5 cô con gái, bà Chantal còn là mẹ của 4 cậu con trai và đã ly hôn. Con trai bà Chantal là Danny, 20 tuổi, thì ngán ngẩm nói: "Tôi thấy chuyện đó thật nực cười. Đôi khi tôi chẳng hiểu phụ nữ nghĩ gì nữa".

Copyright @ 2013 Goodness Graciousness. Designed by goodnessgraciousness |